Sunday, 25 April 2010

Walk on.

If you love the game enough, everything only ends at the final whistle.

If you love the girl enough, everything only ends at her wedding.

Life is longer than a match, however. If you want to build something that lasts a lifetime, do not be frustrated too quickly nor despair too soon.

Breath. Believe. Enjoy, not dramatise. Take it easy. Take your time.

BBETT :D


We will be there ;)

Monday, 5 April 2010

Đổi Thay

Ở một góc nhỏ nào đó của địa cầu, người ta đang ăn uống và chuyện trò vui vẻ. Tối thứ năm của
một tuần cận Lễ Phục Sinh. Chẳng có gì cấm cản họ. Cũng như chẳng có ai cấm cản một kẻ đang yêu lại một lần tự kỷ trước màn hình trắng phau vô định :)



Hôm nay tôi nhận được một hung tin: người ta chuẩn bị xóa đi những nơi đã ghi dấu nhiều kỷ niệm thơ ấu và niên thiếu của tôi.



"Toàn bộ khu tứ giác Eden cũ sẽ được đập đi nhường chỗ cho dự án trung tâm thương mại Eden hình như cũng do tập đoàn Vincom – đơn vị đang xây một trung tâm thương mại khác ở vườn hoa Chi Lăng - đầu tư. Trong khoảng hai, ba năm tới, Givral, nhà sách Xuân Thu, những cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ và gallery tranh trong khu này sẽ trở thành một công trường xây dựng khổng lồ."






Café Givral và nhà sách Xuân Thu chính là góc Sài Gòn của tôi và nhiều người khác nữa.




Nhà sách Xuân Thu là nơi tôi nhặt những cuốn sách đã nuôi lớn trong tôi tình yêu văn học, triết học và những thứ bổ não khác. Từ Xuân Thu tôi ngượng ngùng mua quà tặng cơn cảm nắng đầu đời - một chiếc đồng hồ pha lê bé xíu có lẽ bây giờ đã chết. Giữa những kệ sách nâng niu Xuân Diệu, Bùi Giáng, Đinh Hùng... tôi rụt rè chạm lấy những ngón tay nhỏ nhắn của mối tình đầu.




Café Givral là nơi tôi hay cùng mẹ ngồi. Bao nhiêu cuộc trò chuyện, bài học và giai thoại của cuộc đời đã lướt qua những thớ gỗ ấm áp đượm mùi cà phê ấy để từ môi mẹ tới tai tôi (có thể sau đó lọt qua tai còn lại). Tôi không nhớ được hết những mẩu chuyện trò (đúng là có lọt qua tai còn lại). Chỉ nhớ nụ cười của mẹ khi bà nhắc lại cái lần bà bỏ tôi (khoảng ba, bốn tuổi gì đấy) lại nhà một người quen, bảo tôi rắng 'Chờ mẹ!'. Khi mẹ đến đón tôi vào chiều tối hôm ấy, người ta kể lại rằng tôi đã ngồi yên, thẳng lưng hướng đầu ra phía cửa và chờ đợi, mặc kệ họ bảo tôi vào ngồi uống nước và ăn bánh. Từ một ký ức mà tôi không hề có một ấn tượng nhỏ nào như thế, mẹ phán 'Sau này con sẽ là một người rất chung thủy.' Tôi trông ra con đường đầy nắng và xe bên ngoài, khẽ môi cười trừ, lần đầu tiên cảm nhận thấy cái mông lung của quá khứ và tương lai, đan xen trong khoảng trời vô tận bên kia cửa số, nơi có những thiên thần trên đỉnh nhà hát lớn đang giang cánh.




Và giờ đây, chỉ hai, ba năm nữa thôi, những nơi chốn đầy yêu dấu ấy sẽ phải nhường chỗ cho một trung tâm thương mại khác.



Người ta sẽ mua sắm, ăn uống và đùa vui trên những nền lát gạch men lấp lánh, giữa những ô kính sáng choang đèn mà có thể không hề có một chút bâng khuâng nào.




Chợt nhớ mùa hè năm ngoái khi tôi đứng trước cổng trường Hà Nội-Ams, lúc đã rộ lên tin trướng sẽ phải chuyển đi. Người ta sẽ đập đi những tòa nhà cũ để xây lên một ngôi trường khác.


Tôi không được học tại ngôi trường đặc biệt ấy, nhưng khi nhìn lên những bức tường phủ rêu, tôi biết tôi không chỉ nhìn lên dấu ấn của thời gian mà còn đang nhìn vào ký ức của biết bao thế hệ học sinh. Người ta sẽ đập phá chúng không thương tiếc gì ư?






Bây giờ tới lượt tôi phải chào những bức tường kỷ niệm. Từ bên kia trái đất.

Linh tinh




1.
Xưa nay mình không có ấn tượng gì về Phương Vy. Nhưng sau khi nghe bài này xong thì có tí lăn tăn. Không chỉ vì cái men say thẫm sầu Ngô Thụy Miên. Chắc là nhờ có thêm xúc tác từ thời tiết xứ đảo sương mù ;) Hết tuyết rồi lại mưa, nắng chỉ là vài đợt ngắn ngủi và ròn rã, như kỷ niệm.

Những bài hát buồn thương da diết như thế này nhiều người thích nghe qua những giọng ca già dặn như Tuấn Ngọc hay Lệ Thu hơn. Quả thật, nghe một cô gái đôi mươi thổn thức nắng mưa với xanh xưa bạc màu có hơi vênh. Phương Vy đã khá nỗ lực làm giảm độ vênh này.


Cùng album có bài Lâu Đài Tình Ái một thời ngồi nghe bạn Hoàng béo ngân nga "Tinh tú trời cao thành vương miện sáng..." :D. Bài Lệ Đá cũng OK:


"...Mầu áo thiên thanh thơ ngây ngày nào
Chìm khuất trong mưa mưa bay rạt rào
Đọc lá thư xưa một trời luyến tiếc
Nhớ môi em và màu mắt biếc
Suối hẹn hò trăng xanh đầu non..."






2. Nhờ bạn Mon Moи mà mình biết đến bài phỏng vấn này. Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân. Nhớ một thời cấp 2, lúc nào mình cũng chờ đến chương trình (có Clayderman chung thủy dạo đầu) của bà. Vừa xem vừa thèm thôi. Kết quả là kinh nghiệm bếp núc chẳng đến đâu, chỉ tội cho mẹ mình chiều con trai lại xắn tay vào bếp nấu mấy món mới để rồi lại bĩu môi giận dỗi sau mỗi lần nghiệm thu kết quả công trình với cả nhà :D

Cứ thế rồi quên. Chẳng còn nhớ tới những món ăn ấy. Bây giờ lại tình cờ 'gặp' lại bà qua những tâm sự thật cởi mở và sâu sắc.


"...Nhiều lúc cô đơn khủng khiếp. Cái cảm giác một mình giữa vắng lạnh mênh mông, cái cảm giác nhìn vào màn đêm thăm thẳm, nhìn bóng đêm nuốt chửng mình khi ngồi trên những chuyến xe, chuyến bay một mình đường dài. Ai có trải qua sẽ hiểu. Nhưng rồi tôi nhận ra, cái mình tưởng là cô đơn ấy, thật ra chính xác là cô độc. Tôi yêu cái cảm giác cô độc này. Sống cô độc mình nói chuyện với chính mình. Mình nhận ra mình cũng… thú vị lắm chứ! Mình nhận ra sao mình yêu đời, yêu người quá đỗi. Tại sao mà lại có một thời mình đày đoạ, rẻ rúng, hành hạ mình đến thế. Cho nên, so với cảm giác cô đơn, cô đơn ngay cả khi sống với nhiều người bên cạnh ngày trước, thì tôi chọn cái cô đơn của ngày hôm nay..."


Người phụ nữ đã đến tuổi làm bà bế cháu chiều chiều đi chơi này đã chọn sự cô độc bất chấp các rào cản tâm lý xã hội. Từ bỏ gia đình. Việc này gần như là bất khả với nhiều người phụ nữ. Nhan nhản trong tâm sự của các bà mẹ, bà vợ (điển hình trên mục bạn đọc của VNexpress) là những khổ sở, bức xúc và cam chịu. Khi thì vì cái 'hạnh phúc gia đình' chung chung và dường như to tát, khi thì vì 'mấy đứa con nhỏ dại'. Người ta đánh đổi hạnh phúc bằng cái nhẫn nhịn nhân danh đức hạnh và phẩm giá người phụ nữ Việt Nam. Thời nay, một sự đánh đổi như thế có thật sự là cần thiết và tối ưu? Rất ít thấy người ta đi sâu vào câu hỏi này.


Trường hợp ra riêng của Nguyễn Dzoãn Cẩm Vân có những điều kiện của riêng nó. Con cái đã lớn, bản thân người phụ nữ có khả năng độc lập về kinh tế... là những yếu tố nổi bật. Dù thế nào, quyết định Nhất Linh đoạn tuyệt của bà cũng có một giá trị biểu tượng nhất định.

Chủ nghĩa cá nhân (nói đao to búa lớn thế cho mấu!) đối đầu truyền thống và quan niệm xã hội. Cái riêng đứng trước cái chung. Hạnh phúc của mình trước hạnh phúc của người. Những cuộc đối đầu muôn thưở này sẽ luôn vẫn là một theme nổi bật trong tiến trình phát triển đời sống văn hóa tinh thần của người Việt.





3. Thảm Họa của Toyota đang là chủ đề nóng suốt tuần qua.

Từ vị thế một nhà sản xuất mẫu mực, Toyata đang chịu những tổn thất uy tín rất lớn dưới sức ép của giới chính trị và truyền thông Hoa Kỳ. Tới mức có người nghi ngờ rằng có bàn tay của khối sản xuất ô tô Mỹ dính vào. Mượn gió bể thế dẫn đầu của Toyota.

Thuyết âm mưu này có lẽ không quan trọng đối với các nhà nghiên cứu kinh tế và quản trị học. Thật sự, đã đến lúc đưa những học thuyết và triết lý nền tảng của Toyota như kaizen và việc duy trì một nguồn cung cấp linh kiệm duy nhất ra dưới một ánh sáng mới hơn của thời đại kỹ thuật số. Có nhất thiết rằng chất lượng sản phẩm và một mục tiêu tăng trưởng đầy tham vọng là hai mặt của một đồng xu, là hai vật thể trên hai dĩa cân của một bàn cân? Được cái này mất cái kia là việc không thể tránh khỏi?

Việc xem xét những câu hỏi này rất quan trọng, đặc biệt với những nhà sản xuất non trẻ của các nước đang phát triển, nơi phần nào người ta coi trọng những bài học từ Toyota trong bối cảnh nhiều nhà sản xuất khác sẵn sàng đánh đổi chất lượng sản phẩm lấy lợi nhuận và tăng trưởng. Nay bản thân Toyota đã trở thành một bài học lớn, tiếc thay không phải cho những gì nên làm, mà là cho những gì không nên làm.

Đáng phẫn nộ và đáng lo ngại hơn cả là thái độ của Toyota trong cơn khủng hoảng này. Những bất thường về chất lượng an toàn của xe hơi Toyota không phải gần đây mới xuất hiện. Trái lại, chúng đã bị phát hiện và bị dìm xuống một cách cố ý bởi chính nhà sản xuất ô tô đã luôn đặt chất lượng lên đầu này.

Cái giá phải trả không chỉ bao gồm mạng sống của những người dùng xe Toyota như gia đình Saylor tội nghiệp. Vụ Koua Fong Lee gợi mở những tư duy mới về tác hại của việc một doanh nghiệp chối bỏ trách nhiệm xã hội, ém nhẹm những khiếm khuyết chết người của mình, dù là vì thiếu hiểu biết hay cố tình.

"Tôi chắc chắn 100% là mình đã bỏ chân ga và đạp thắng một cách mạnh nhất có thể. Khi người ta kiểm tra lại thắng xe và bảo rằng không có hư hại gì, tôi đã bị sốc." Koua Fong Lee nói. Anh ta có một người vợ đang còn đi học, bốn đứa con và tám năm tù vì đâm chết cha con Adams và một người khác trong một vụ tai nạn năm 2006. Nhiều người lái xe có lẽ không khỏi giật mình khi nghe chuyện này.







4. Tình hình là mình đã hoàn thành kế hoạch ôn tập cho tháng 6 :D Hi vọng sẽ stick with the plan. Suốt năm ngoái chạy rông vác tù và hàng tổng (good luck future Vietsoc presidents >:)), đến lúc chỉ còn khoảng một tháng rưỡi để ôn thi 6 môn. Tưởng là nhắm mắt xuôi tay năm ba cố gắng rồi =)) ai ngờ vẫn được 2:1. Kể cũng có phần may. Có một module mình ôn 5/10 topics. Đề thi có 3 câu là đã 3/5 topics vừa ôn. Ảo vãi lúa. Em yêu luật Liên Minh Châu Âu vl :)) Năm nay quyết tâm đi thi không chỉ bằng niềm tin! Vậy là những ngày dài bò lăn bò toài ngoài Learning Grid thân thương đã trở lại...





5. Anh Ti mang tré qua. 4 năm rồi không nếm. Vừa ăn vừa bồi hồi vừa xem MU vùi dập Milan quật cường. Một cảm giác thật khó quên. Cảm ơn anh Ti nhiều :)

Ăn tré là nhớ Quy Nhơn. Nhớ giọng Bình Định một mùa hè năm xưa mình nghe tới mức nhiễm, nói theo. Về Sài Gòn suốt một tháng rồi mới quên được, quay lại cái giọng Bắc không ra Bắc, Nam không ra Nam cố hữu :P

Hè này (khả năng về rất cao hehe) phải về Quy Nhơn thăm mộ ông bà :)



Dẹ iem xinh hít!