Ở một góc nhỏ nào đó của địa cầu, người ta đang ăn uống và chuyện trò vui vẻ. Tối thứ năm của
một tuần cận Lễ Phục Sinh. Chẳng có gì cấm cản họ. Cũng như chẳng có ai cấm cản một kẻ đang yêu lại một lần tự kỷ trước màn hình trắng phau vô định :)
Hôm nay tôi nhận được một hung tin: người ta chuẩn bị
xóa đi những nơi đã ghi dấu nhiều kỷ niệm thơ ấu và niên thiếu của tôi.
"Toàn bộ khu tứ giác Eden cũ sẽ được đập đi nhường chỗ cho dự án trung tâm thương mại Eden hình như cũng do tập đoàn Vincom – đơn vị đang xây một trung tâm thương mại khác ở vườn hoa Chi Lăng - đầu tư. Trong khoảng hai, ba năm tới, Givral, nhà sách Xuân Thu, những cửa hàng bán đồ thủ công mỹ nghệ và gallery tranh trong khu này sẽ trở thành một công trường xây dựng khổng lồ."Café Givral và nhà sách Xuân Thu chính là góc Sài Gòn của tôi và nhiều người khác nữa.
Nhà sách Xuân Thu là nơi tôi nhặt những cuốn sách đã nuôi lớn trong tôi tình yêu văn học, triết học và những thứ bổ não khác. Từ Xuân Thu tôi ngượng ngùng mua quà tặng cơn cảm nắng đầu đời - một chiếc đồng hồ pha lê bé xíu có lẽ bây giờ đã chết. Giữa những kệ sách nâng niu Xuân Diệu, Bùi Giáng, Đinh Hùng... tôi rụt rè chạm lấy những ngón tay nhỏ nhắn của mối tình đầu.
Café Givral là nơi tôi hay cùng mẹ ngồi. Bao nhiêu cuộc trò chuyện, bài học và giai thoại của cuộc đời đã lướt qua những thớ gỗ ấm áp đượm mùi cà phê ấy để từ môi mẹ tới tai tôi (có thể sau đó lọt qua tai còn lại). Tôi không nhớ được hết những mẩu chuyện trò (đúng là có lọt qua tai còn lại). Chỉ nhớ nụ cười của mẹ khi bà nhắc lại cái lần bà bỏ tôi (khoảng ba, bốn tuổi gì đấy) lại nhà một người quen, bảo tôi rắng 'Chờ mẹ!'. Khi mẹ đến đón tôi vào chiều tối hôm ấy, người ta kể lại rằng tôi đã ngồi yên, thẳng lưng hướng đầu ra phía cửa và chờ đợi, mặc kệ họ bảo tôi vào ngồi uống nước và ăn bánh. Từ một ký ức mà tôi không hề có một ấn tượng nhỏ nào như thế, mẹ phán 'Sau này con sẽ là một người rất chung thủy.' Tôi trông ra con đường đầy nắng và xe bên ngoài, khẽ môi cười trừ, lần đầu tiên cảm nhận thấy cái mông lung của quá khứ và tương lai, đan xen trong khoảng trời vô tận bên kia cửa số, nơi có những thiên thần trên đỉnh nhà hát lớn đang giang cánh.
Và giờ đây, chỉ hai, ba năm nữa thôi, những nơi chốn đầy yêu dấu ấy sẽ phải nhường chỗ cho một trung tâm thương mại khác.
Người ta sẽ mua sắm, ăn uống và đùa vui trên những nền lát gạch men lấp lánh, giữa những ô kính sáng choang đèn mà có thể không hề có một chút bâng khuâng nào.
Chợt nhớ mùa hè năm ngoái khi tôi đứng trước cổng trường Hà Nội-Ams, lúc đã rộ lên tin trướng sẽ phải chuyển đi. Người ta sẽ đập đi những tòa nhà cũ để xây lên một ngôi trường khác.
Tôi không được học tại ngôi trường đặc biệt ấy, nhưng khi nhìn lên những bức tường phủ rêu, tôi biết tôi không chỉ nhìn lên dấu ấn của thời gian mà còn đang nhìn vào ký ức của biết bao thế hệ học sinh. Người ta sẽ đập phá chúng không thương tiếc gì ư?
Bây giờ tới lượt tôi phải chào những bức tường kỷ niệm. Từ bên kia trái đất.