--
Em gái tôi thích một ngôi nhà búp bê. Ngôi nhà ấy thơm phức mùi gỗ, nhẹ nhàng và trong trẻo. Đồ đạc trong nhà thì thứ nào cũng be bé, tròn tròn và đầy màu sắc. Phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ... đều có đủ. Tất cả các phòng đều được sơn bằng những màu ấm áp, khiến tôi nhớ lại các bộ phim Walt Disney của một thời, khi mấy chàng kỹ sư đồ họa tài năng của hãng Pixar còn nằm nôi.
Ngôi nhà là một hiện thân tuyệt vời của những mong muốn ngây thơ: hạnh phúc gia đình và một sự ấm áp hồn nhiên vô vị lợi. Hiện thân ấy đáng giá nhiều tháng lương của những công nhân nhà máy lam lũ, mỗi chiều ồn ã nối gót nhau trên những con đường đầy bụi tôi thường thấy trong những chuyến đi ra ngoại thành.
Tôi nói với em gái:
"Bây giờ mình để dành tiền đi. Lúc nào có đủ thì mua."
Em tôi cười nhẹ nhàng:
"Đền lúc dành đủ tiền thì em không thích nữa rồi!"
Nó quay qua ngắm những con gấu bông, bỏ lại tôi bàng hoàng khẽ khàng bên ngôi nhà búp bê.
--
Con người có lẽ luôn thích nghe về những giấc mơ trở thành hiện thực hơn là hiện thực muộn màng của những giấc mơ đã mất.
Phan Vũ, một nhà thơ tôi yêu thích, có hai câu thơ từng làm tôi thao thức:
Xưa tôi có bình, đợi một bông hoa đỏ.
Đến khi bình vỡ rồi thì đầy đường hoa đỏ.
Hồi mới đọc mấy câu thơ này tôi cũng u u hoài hoài lắm. Bây giờ đọc chỉ hình dung một ông họa sỹ râu dê lún phún ngồi ngắm gái chân dài ngực nở mông đầy ngoài đường rồi tặc lưỡi nhớ đến bà vợ già ở nhà! Ôi, ngây thơ còn đâu!
Nói vui thì thế, nhưng những câu hỏi ngày xưa tôi tự đặt ra cho mình thì vẫn không thay đổi:
Một phần của cuộc đời phải chăng là như vậy?
Một phần của cuộc đời phải chăng chỉ là một chuỗi dài những mong muốn, chờ đợi vỡ dần theo dòng thời gian? Giấc mơ chỉ thành sự thật khi người mơ nó đã không còn nhớ đến nó. Khi những cảm xúc đắm say thổi nóng những hơi thở dài của hoài mong đã dứt, thì thứ hay người được hoài mong bỗng lù lù hiện ra, hiển nhiên như mặt trời mọc, trước sự thờ ơ nguội lạnh hay bất lực tỉnh queo của kẻ đã-từng-mơ-mộng.
Tôi sống chưa đủ lâu để có thể cảm nhận được điều đó bằng chính tâm hồn mình như Phan Vũ. Thế nên, những dòng tản mác ghi ở đây có lẽ sẽ chỉ là những lời tự cảnh báo hời hợt cho một tương lai nào đó.
Đêm cuối
1 day ago